Thoát không khỏi sự dịu dàng của anh (Chương 12)

Chương 12: Lời thề của đàn ông

Từ sau đêm đó, mỗi đêm Tiểu Úc luyện yoga xong đều đi đến câu lạc bộ tư nhân kia ngồi chốc lát.

Cô hy vọng phóng túng mình trong chốc lát để mình không nhớ anh, không nhớ bọn họ từng quen biết, không nhớ lúc bên nhau rất vui vẻ. Cô cho rằng khi mình mệt mỏi, sẽ quên đi chuyện cũ.

Nhưng nỗi nhớ ngày một nhiều hơn, nhìn gì cũng nhớ nhung. Ở trước mặt ba mẹ và bạn bè, cô vẫn là Quan Tiểu Úc lạc quan, vui vẻ nhưng khi chỉ có một mình cô lại lẳng lặng mở di động khóc.

Còn người đàn ông rất giống “Vệ sĩ Trung Nam Hải” của Lí Liên Kiệt từ ngày đó liền đảm đương vị trí hộ hoa sứ giả của cô. Mỗi đêm đều ở trong này cùng cô, anh ta rất đàng hoàng mặc kệ cô làm gì cũng không hỏi, không quấy rầy. Hằng ngày đứng ngoài cửa phụ trách giúp trông phòng cho cô hay đuổi đi mấy con ma men.

Nhưng chỉ cần cô vừa khóc anh ta nhất định lập tức đi vào, đến bên sô pha lẳng lặng ngồi cùng…

Khuyết đểm duy nhất của anh ta chính là rất tận trách, mọi lúc đều mang theo di động, thỉnh thoảng báo cáo hành tung của cô cho ba Quan, ngay cả tâm tình của cô như thế nào, khi nào thì khóc, khi nào thì cười, đều phải báo lại.

Khiến Tiểu Úc vô cùng hoài nghi ba Quan có phải phá sản hay không, từ khi nào rảnh rỗi như vậy?!

Cũng không biết qua bao lâu, có một ngày, sáng sớm Quan Thiên Nguyên gọi điện thoại bảoTiểu Úc phải tham gia một tiệc rượu, cô còn chưa kịp lẩn trốn, đã bị anh vệ sĩ chắn ở cửa phòng ngủ, bắt cóc đến trung tâm làm đẹp cao cấp, lần này người ta tạo hình còn khó nhìn hơn lần gặp mặt trước.

Mang đôi giày cao gót đi vào phòng tiệc, Tiểu Úc liếc mắt một cái liền thấy Âu Dương Y Phàm, anh đang cầm ly rượu tiếp chuyện với khách.

Nụ cười anh tràn ngập phong thái tự tin, khi cười ánh mắt vẫn mê người như vậy, vẫn tà mị như vậy.  Bên cạnh anh còn có rất nhiều người đẹp vây quanh…

Xem ra người thích anh quả thật rất nhiều, cũng không phải là chuyện gì lạ!

Tầm mắt Tiểu Úc trở nên mơ hồ nhìn về hướng khác. Không nghĩ tới mấy ngày không gặp, thần thái anh đã sớm phấn chấn, mỹ nữ như mây, xem ra đàn ông thường quan trọng thứ ở hiện tại, chuyện đã qua đối với họ mà nói không đáng để lưu tâm…

Tiểu Úc cố gắng hít thở kéo cánh tay anh vệ sĩ, dáng vẻ giả vờ như hạnh phúc đi vào trong.

“Âu Dương tiên sinh! Đã lâu không gặp a!” Cô nghĩ biểu hiện của mình nhất định không tồi, bởi vì Âu Dương Y Phàm vừa nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc của cô nép vào người anh vệ sĩ lạnh lùng, thì sắc mặt rất khó coi, còn dùng ánh mắt như muốn giết người nhìn về phía anh vệ sĩ của cô.

Người mà cô đang dựa vào lập tức  dao động, rất nhanh rút tay về.

Thật dốt! Đến phối hợp với cô cũng không biết!

Trở về phải dạy dỗ anh ta một chút mới được

“Tiểu Úc, em có thể đến tiệc rượu của anh, nghĩa là trong lòng em vẫn có anh.” Âu Dương Y Phàm vừa mở miệng lại nói chuyện không đâu, hơn nữa giọng rất lớn khiến cho mọi người ở đây đều nghe thấy. Cô còn chưa kịp tiêu hóa những lời này, đã bị anh ta nhiệt tình ôm vào trong ngực

Hương vị quen thuộc, độ ấm thân quen cô thật muốn ôm ấp lâu thêm một chút.

Không được! Cô vội vàng đẩy ra, cho anh ta thấy lập trường của mình. “Không ai nói tôi biết tiệc rượu này là của anh, nếu biết sớm một chút đánh chết tôi cũng không đến.”

“Nếu em đã đến đây thì đừng khách khí, nhớ uống nhiều một chút. Anh còn có chút việc, không tiếp em được!”

“Không cần, tôi có người tiếp rồi.”

Ánh đèn mờ dần, tiếng nhạc du dương vang lên, Âu Dương Y Phàm ôm một người đẹp ra sàn nhảy, xoay tròn.

Các tia sáng đều tập trung trên người anh, đem hết sức lực vì cô mà chiếu rõ gương mặt cô mong nhớ đã lâu.

Tiểu Úc vô lực ngồi ở trên sô pha, lúc không thấy thì nhớ nhung khôn xiết, lúc gặp lại thì thà rằng không gặp còn hơn…

Một phục vụ bưng khay rượu đi qua, cô thuận tay lấy một ly uống hết một hơi.

Cũng không biết là rượu gì, uống vào giống như uống phải lửa, dạ dày hừng hực như thiêu đốt.

Âm nhạc du dương, đôi nam nữ ôm nhau rất nhanh xoay vòng, vũ điệu hài hòa, còn kèm theo hồi vỗ tay chói tai.

Lửa trong thân thể của cô càng kịch liệt, đốt cháy lòng cô…

Vì sao, cái tên Âu Dương Y Phàm này đến khi nào thì bên người anh mới không có phụ nữ?! Bởi vì anh có tiền, bởi vì anh phong lưu, hay là anh thật sự có loại mị lực hấp dẫn phụ nữ?

Cô nhớ anh từng nói qua một câu: “em yêu anh giống như anh sẽ yêu em… Đây là ý trời, chúng ta đều không thể kháng cự……”

Cô đứng lên, mơ hồ, vô lực rời khỏi tiệc rượu. Đi ra cửa, bỗng nhiên cảm thấy cả người bủn rủn,vô lực, phải dưạ vào tường mới miễn cưỡng chống đỡ được cơ thể.

“Quan tiểu thư, cô thế nào?” anh chàng vệ sĩ của cô nhanh  chóng đuổi theo đỡ lấy cô.

“Không sao!” Cô đỡ vách tường tiếp tục đi, cô thật sự không còn sức lực, hai chân mềm nhũn quỵ trên mặt đất.

“Cô cùng Âu Dương tiên sinh đã phát sinh chuyện gì? Sao quan hệ lại biến thành như vậy?” Đây là lần đầu tiên anh ta hỏi một vấn đề, hơn nữa nhìn ra được vấn đề này cũng là anh ta suy nghĩ rất lâu mới dám hỏi

“Tôi và anh ta chưa xảy ra chuyện gì hết, tôi trước giờ không quen anh ta!”

Ánh mắt anh ta trở nên mông lung, do dự thật lâu, nói:“Tôi đưa tiểu thư về trường học”

Cô lắc đầu, cắn nhanh đôi môi, mùi vị nụ hôn đầu tiên còn rõ ràng như vậy. Nhưng Ivan của cô sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.

“Vì sao?”

“Tôi không biết.” Cô ngửa đầu nhìn bầu trời không sao, không cho nước mắt chảy ra nơi hốc mắt, nhưng vô dụng, nước mắt cứ chảy xuống, cô chỉ có thể cúi đầu.

“Giờ tôi mới hiểu, yêu một người nhưng không thể bên nhau, cảm giác…thật đau quá!”

Cô từng tự nói với mình rất nhiều lần: đau chỉ là nhất thời, cô có thể quên đi. Nhưng nỗi đau càng ngày càng mãnh liệt, không thể khống chế.

Anh chàng vệ sĩ đột nhiên ôm lấy cô đi vào khách sạn, tiến vào thang máy.

“Anh dẫn tôi đi đâu?”

Anh ta không trả lời, thang máy lên tầng cao nhất thì dừng lại. Anh ta đem cô vào một cái phòng, đặt cô trên giường.

“Anh muốn làm gì?” Cô có một chút hoảng hốt, nhưng nghĩ lại, anh hẳn là không có lá gan làm càn, có thể là muốn đem cô tới nơi này để nghỉ ngơi.

Nàng vừa thả lỏng nỗi sợ, thì một thanh âm từ trong truyền đến

“Em nên hỏi anh muốn làm gì!”

Đầu óc bị cồn gây tê của cô lập tức tỉnh ngộ, lập tức ngồi dậy nhìn Âu Dương Y Phàm từ trong phòng đi ra.

Anh chàng vệ sĩ của cô không có can đảm, không có nghĩa Âu Dương Y Phàm không dám, anh ta – loại hoa hoa công tử có tiền có thế, tự cho là tiền có thể giải quyết tất cả, tuyệt đối chuyện gì đều dám làm.

“Âu Dương Y Phàm, anh!” Tiểu Úc vừa thấy anh ta cởi âu phục kéo caravat xuống sau đó bắt đầu cởi áo sơ­mi, đầu lưỡi cô thắt lại, “Anh…Anh dám…”

Tiểu Úc cả người vô lực đi xuống giường, mới vừa đi hai bước, đã bị bắt trở về ấn lại trên giường…

Cô phẫn nộ nhìn về phía anh vệ sĩ bên cạnh, anh ta vẫn nhìn cô, ánh mắt thon dài lộ ra một tia ẩn nhẫn đọc không hiểu.

“Anh nhìn cái gì? Ba tôi trả tiền là để anh xem náo nhiệt sao, còn không mau đem tên cầm thú này từ trên lầu ném xuống.”

Anh ta tiếp tục không nhúc nhích, đứng trước mặt bọn họ, hai tay nắm chặt.

Cô còn muốn mắng tiếp, Âu Dương Y Phàm bỗng nhiên nói: “Anh có thể đi ra ngoài làm việc.”

“Dạ, ông chủ!”

Cô ngây ngốc nhìn anh ta đi ra ngoài.

Anh ta đi tới cửa thì do dự một chút, cuối cùng đi ra ngoài, chậm rãi khép lại cửa…

“Ông chủ?” Cô khó tin nhìn Âu Dương y phàm: “Anh ta không phải do anh mướn chứ?”

“Ừ!!!”

Trời ạ! Những cuộc điện thoại đó không phải gọi cho anh chứ, nếu vậy thà cô chết đi!

Cô ảo não, anh đã bắt đầu cởi bỏ quần áo của cô, lễ phục dạ hội rất nhanh bị anh kéo đến thắt lưng…

Lộ ra khuôn ngực ẩn hình của cô.

“Dừng tay!” Cô muốn đánh anh, nhưng cánh tay bủn rủn không có một chút sức lực, đánh vào người anh cũng như vuốt ve.

Cô hoài nghi trong ly rượu kia có chút vấn đề.

Anh bắt lấy cổ tay cô, đem hai tay cô cố định ở sau người. Cô cứ như vậy bị anh ôm chặt trong ngực…

“Âu Dương Y Phàm, anh dám làm tới một chút nữa thử xem tôi tuyệt đối cho anh chết không toàn thây!” Giọng cô vừa run run vừa kinh hãi nên không thể uy hiếp gì. “Anh đừng nghĩ đến có được cơ thể của tôi, tôi sẽ lấy anh, chuyện này sẽ chỉ làm tôi hận anh cả đời!”

“Anh biết…”

Ngay lúc đầu óc của Tiểu Úc trở nên đần độn, tiếng chuông cửa vang lên thật lớn, Âu Dương Y Phàm đột nhiên buông tay cô ra đem thân thể cô ôm vào trong lòng…

Máy quay, máy ảnh, mi­cro­phone chật ních phòng, Tiểu Úc sợ tới mức vùi mặt ở trong lòng Âu Dương Y Phàm, mặt chôn ở trước ngực anh một cử động nhỏ cũng không dám.

Cô rốt cục hiểu được anh muốn làm gì , chiêu đùa này cũng quá “độc” đi

Nếu cô và anh…, cùng lắm thì ngày mai cô đứng lên cho anh ta mười đồng tiền, nói rằng: Bổn tiểu thư chỉ đùa thôi!

Nhưng nếu bị phóng viên chụp được, đến ngày mai nói không chừng sẽ đăng lên báo, ba cô không từ cô mới là lạ…

Từ cô cũng không sao, chỉ sợ ông vì giữ mặt mũi đem cô gả cho tên ngu ngốc này.

Không, hiện tại cô phát hiện anh ta không phải ngu ngốc!

Thanh âm nhao nhao ồn ào vang vọng toàn bộ phòng: “Âu Dương tiên sinh, ngài đang quen với Quan tiểu thư sao?”

“Nghe nói anh đang theo đuổi cô, hiện tại đã xác định quan hệ sao?”

“Nghe nói hai nhà các vị đã quen biết nhiều đời, bọn họ đều xem trọng cảm tình của hai người, có phải thật sự hay không?”

“Nghe nói hôm nay ngài tính cùng Quan tiểu thư đính hôn, phải không?”

“Anh chị sẽ kết hôn sao?”

“……”

“Đi ra ngoài, đi ra ngoài hết cho tôi!!!” Cô ôm lỗ tai rống to.

“Trong chốc lát tôi sẽ cùng Quan tiểu thư ở dưới lầu tuyên bố tin tức đính hôn hơn nữa còn nhận lời phỏng vấn của ký giả hiện tại mời mọi người đi ra ngoài!”

Âu Dương Y Phàm ôm cô bảo vệ,ý tứ cưng chiều sâu đậm càng xác minh thêm phỏng đoán của phóng viên.

Anh vệ sĩ cùng vài bảo vệ đem bọn họ mời ra ngoài rồi khóa trái cửa phòng.

Tất cả lộn xộn đều được giải quyết, giống như hết thảy anh không có an bài vụ lộn xộn này

Thế giới cuối cùng an tĩnh lại, Tiểu Úc khôi phục bình tĩnh, cô giãy khỏi vòng ôm ấp của anh, rống to: “Âu Dương Y Phàm, anh đây là có ý gì?!

“Bây giờ anh cho em một cơ hội để lựa chọn, em có ba con đường có thể đi: Thứ nhất, đi xuống ngoan ngoãn theo anh tuyên bố tin tức đính hôn, thứ hai chờ ảnh chụp đăng lên báo, khiến cho cha mẹ chúng ta bức hôn, thứ ba chúng ta đem chuyện vừa rồi chưa có làm xong mà làm cho xong” Anh đưa tay vuốt ve hai má cô, thân thể của cô, trên mặt đều là cười xấu xa khiến người ta lo sợ: “Yên tâm, anh nhất định sẽ không làm em thất vọng.”

“Anh nằm mơ!” Tiểu Úc ôm lấy thân thể của mình, lùi bước về phía sau một chút. “Cái gì tôi  cũng không chọn, tôi muốn về nhà.”

“Dù sao anh cũng phải lấy em, đính hôn trước hay là lên giường trước em tự mình quyết định đi.”

“Tôi…… Tôi muốn gọi điện thoại cho ba tôi!”

“Tùy em!” Anh chỉ chỉ điện thoại bên cạnh bàn: “Anh đoán chừng Bác Quan cũng sẽ không hy vọng thấy ảnh chụp của em đăng trên báo lá cải làm nhục gia phong.”

“Anh! Anh đừng hòng uy hiếp tôi, ba tôi sẽ không để cho bọn họ đăng báo được.”

“Anh không uy hiếp em. Anh nhất định sẽ để ảnh chụp đó lên báo… Chờ ảnh chụp bị đăng lên, hai nhà chúng ta nói không chừng sẽ kết hợp an bài chuyện kết hôn cho chúng ta, anh cũng đỡ phải lo lắng…”

“Anh quả thật còn đê tiện hơn tôi nghĩ!”

Anh cười cười, từ túi quần lấy ra cái nhẫn kim cương đeo vào ngón giữa của cô: “Anhcũng muốn chuẩn bị một buổi cầu hôn lãng mạn! Nhưng em thà mỗi ngày uống say trốn ở góc phòng khóc, cũng không chịu tha thứ cho anh, cho nên anh chỉ còn cách chọn dùng thủ đoạn như thế này.”

“Tôi khóc không phải vì anh!”

“Đúng, em không phải vì anh…Em chẳng qua là mỗi ngày cầm di động khóc nói: Ivan, anh vì sao không gọi điện thoại cho em!” Anh đem mặt kề sát cô, cười rất đáng ghét: “Em tắt máy thì anh làm sao gọi cho em chứ?”

Cô nghiến răng nghiến lợi lại không có lời nào để nó.

Hiện tại cô chỉ có một ý tưởng, chính là đem anh chàng vệ sĩ của cô ném xuống từ lầu hai mươi mốt!

Âu Dương Y Phàm đứng dậy mặc áo sơ­mi vào đi đến bên cửa sổ, bóng dáng đối mặt đêm tối thoạt nhìn tràn đầy cô đơn và u buồn.

“Tiểu Úc, tình cảm là chuyện của hai người yêu nhau, anh chờ bao lâu đều được…” Anh đột nhiên thở dài, tiếp tục nói: “Anh muốn cùng em đính hôn, tuyệt đối không bức ép em, anh bất quá là muốn nói cho mọi người bao gồm em: “Em là của anh! Có anh ở đây ai cũng không có thể có ý đồ với em…”

“Chỉ bằng thủ đoạn đó đã nghĩ có được tôi, anh nằm mơ đi!”

Cô tháo nhẫn trên tay vứt xuống mặt đất.

Tưởng như vậy thì Quan Tiểu Úc cô sợ sao, muốn cô ngoan ngoãn cùng đính hôn, không có cửa đâu!

Sửa sang lại quần áo, hít vào thật sâu, rồi bước ra cửa. Ngoài cửa là đèn flash và microphone đang đợi cô.

Tiểu Úc định mở miệng, thì Âu Dương Y Phàm ôm chầm cô, cùng cô bốn mắt nhìn nhau, cao giọng nói: “Tiểu Úc, anh thật sự yêu em! Khi anh luôn được vô số người ca ngợi, chính em khiến anh nhận ra anh là người tự cho mình đúng cỡ nào; khi anh gặp khó khăn, chính em cho anh biết trên thế giới còn có một người con gái ở bên cạnh anh, em không để ý  anh có được cái gì, mất đi cái gì; Khi anh nghĩ tình yêu chỉ là nội tâm khát vọng, là em cho anh biết tình yêu là cho người ta uống nước lạnh cũng thấy đắng, uống cà phê cũng thấy miệng đầy cảm giác ngọt ngào… Chỉ cần có thể bên em…Chỉ cần em cho anh cơ hội, chuyện gì anh đều nguyện ý vì em thay đổi, anh sẽ vĩnh viễn làm Ivan trong lòng em!”

Không cảm động, cô một chút cũng không cảm động!

Thế nhưng ánh đèn máy ảnh loé sáng sao lại chói mắt như thế, làm nước mắt cô đều chảy xuống…

Âu Dương Y Phàm nhân cơ hội kéo tay cô, nửa quỳ trên mặt đất đem nhẫn kim cương đeo vào ngón tay áp út của cô nói: “Em lấy anh đi!”

Sau đó, khi đầu lưỡi của Tiểu Úc còn cứng ngắc, anh đã đứng lên ôm thắt lưng cô, đến trước mọi người mà hôn cô nồng nàn…

Cô nói thầm trong lòng, kĩ thuật hôn thật sự không tồi trước mặt nhiều máy chụp ảnh như vậy anh có thể hôn thản nhiên đến như thường.

Cảm giác mềm mại lướt trên môi, không nhẹ không nặng, không vội không chậm, diễm tình lại không nhục dục…

Cô sẽ không, hoàn toàn sẽ không !!!

Có thể cho cô cơ hội để nói hay không, kỳ thật cô còn chưa đồng ý đâu!

Ánh đèn lóe sang liên tục, làm ơn đi, đây không phải là phim truyền hình đừng quay nữa.

*****************************

Ngày hôm sau, Tiểu Úc rúc đầu trong ổ chăn cả ngày không dám ra.

Sáng sớm Âu Dương Y Phàm đã tới, vẻ mặt chân thành giải thích với vợ chồng Quan Thiên Nguyên, còn nói anh cùng Tiểu Úc là thật tâm yêu nhau, sự tình lúc trước đều là hiểu lầm…

Tiểu Úc đem bình hoa lỗi thời quý giá nhất ném qua, đáng tiếc bị anh vệ sĩ bên người anh ta đúng lúc tiếp được. Nếu không phải mẹ Quan thấy tâm trạng cô kích động, đem Âu Dương Y Phàm đuổi về trước nếu không cô sẽ giết anh ta.

Chui vào trong chăn, Tiểu Úc khẩn trương mở ra tạp chí anh ta bỏ lại. Bìa quả nhiên đăng ảnh ngày hôm qua anh ta cầu hôn cô, cả ảnh chụp cảnh hôn cùng với màn “Độc thoại” nóng bỏng! Bên cạnh còn có lời văn thâm tình vô hạn nói cô đã vui vẻ đồng ý, sắp sửa thành hôn.

Rõ ràng cô chưa nói đồng ý, vấn đề là trong ảnh chụp ánh mắt cuả cô…hiển nhiên là nguyện ý!

Tiểu Úc lấy gương soi đi soi lại, tại sao có thể như vậy chứ?

Chẳng lẽ là do pho­to­shop xử lý ?

Đang buồn bực thì Lăng Lăng gọi điện thoại đến: “Bạn thân yêu, tớ ở trên mạng thấy ảnh chụp của các cậu, chụp không tệ so với ảnh chụp photoshop trong tiệm áo cưới còn cảm động lòng người hơn.”

“Chị à, chị không thấy là em bị hãm hại sao?”

“A, đã nhìn ra, bối cảnh là phòng tổng thống cao cấp ở khách sạn… Nghe nói trong phòng còn có ảnh chụp, bởi vì đương sự không đồng ý, cho nên không cho đăng lên.”

“Cái gì!” Tên hỗn đản chết tiệt, thật không biết sợ này. “Lăng lăng, cậu đợi một lát, tớ đi giết Âu Dương Y Phàm trước, rồi chúng ta chậm rãi tán gẫu.”

“Tốt! Anh ta đang ở chỗ Dương Lam Hàng này, cậu muốn giết anh ta hãy đến đây.”

Tiểu Úc nghĩ lại chui vào chăn: “Tớ không đi, Lăng Lăng, cậu giúp tớ nói cho anh ta: Tớ có chết cũng không lấy anh ta…”

*********

Hai ngày sau Tiểu Úc tránh ở trong nhà không dám ra khỏi cửa. Mỗi ngày Âu Dương Y Phàm gọi điện thoại rất nhiều lần, cô cũng không bắt máy.

Thật ra giận đã tan rồi nhưng cô chính là không muốn tiếp điện thoại của anh, cứ cảm thấy có chút cảm giác kỳ lạ nảy sinh trong lòng khiến cô nhớ tới anh sẽ hoảng loạn.

Có một ngày cô ngủ đến trời đất u ám, Quan Thiên Nguyên bước vào phòng cô, nói: “Tiểu úc, hôm nay ba dẫn con đi leo núi.”

Cô ngồi dậy, xoa xoa đôi mắt còn ngái ngủ. “Tim của ba không tốt, ba đừng nên đi .”

“Ừh, vậy con cũng đừng ngủ nữa, ra ngoài hít thở không khí, lên núi nhìn xem phong cảnh, tâm tình sẽ tốt lên.”

“Dạ, cũng được!” Cô ngoan ngoãn lên tiếng, rời giường thay đổi quần áo, thay giầy thể thao, đi đến ngọn núi nhỏ vô danh rất gần nhà cô.

Đi đến chân núi cô cả kinh đứng ở tại chỗ, ngơ ngác nhìn sợi dây cáp thật dài trước mắt.

Chỗ này đến một du khách còn không có, làm sao có thể xây một cái cáp treo? Quốc gia, địa phương có phải dư tiền hay không?

Cô tò mò đi lại chỗ dây cáp, chân núi dừng một chiếc cáp treo, mặt trên màu tím, hình dạng uốn lượn hình trái tim, chính giữa có hàng chữ cái màu vàng: “I need you!”

“Tiểu Úc…”

Cô đột nhiên xoay người, Âu Dương Y Phàm không biết từ khi nào đã đứng sau lưng cô.

“Đây là do anh làm?”

“Ừ!”

“Vô vị! Nhiều chuyện!” Cô quay đầu khinh thường, hướng tới đường nhỏ trên núi mà đi về phía trước.

“Hiện tại em không cần, nhưng sẽ có một ngày em bị thương ở chân, có một ngày em mệt không thể đi bộ, có một ngày em già không còn sức đi lên,  em nhất định sẽ cần nó, cần anh!”

Cao thủ tình trường chính là cao thủ tình trường, mỗi câu nói ra đều cảm động tới trời cao

Cô muốn tiếp tục đi phía trước không thèm để ý đến anh ta nhưng chân cô làm sao cũng không đứng dậy nổi, cuối cùng cô quay lại lớn tiếng hỏi: “Lời ngon tiếng ngọt của anh có dùng bản nháp trước hay không?”

“Thỉnh thoảng cũng có.”

Khóe miệng của cô nhịn không được giơ lên, ý cười biểu lộ ở trên mặt. “Nói nghe thử bản nháp đã soạn một chút đi.”

Anh cũng cười, không phải kiểu cười xấu xa, mà là cười thật thoải mái: “Em mắng một chút cũng không sai: anh có bao nhiêu bạn gái anh đều không rõ, anh căn bản không phải trăng hoa, mà là không yêu không bền ! Ngay cả sói còn có thể tiến hóa thay đổi, tư tưởng của anh  còn dừng lại ở xã hội nguyên thuỷ…… Cũng bởi vì như thế, anh giấu diếm thân phận chân thật của anh với em, hy vọng chờ sau khi em thật sự hiểu sẽ nhìn anh dưới con mắt khác đổi. Không ngờ anh lại chữa tốt thành xấu, làm tổn thương em! Tiểu Úc, nếu em thật lòng có yêu Ivan, xin em cho hắn một cơ hội, để cho hắn thay thế Âu Dương Y Phàm, làm một người toàn tâm toàn ý yêu em!”

“Thật buồn nôn!” Tiểu Úc chà xát cánh tay của mình, gương mặt nở nụ cười như một đóa Tường Vi.

“Còn lời buồn nôn hơn nữa, em muốn nghe không?”

“Không thèm nghe.” Cô xoay người lên núi bước chân bỗng nhiên trở nên nhẹ nhàng đi trên đường núi gập ghềnh như là đang bay vậy.

Âu Dương Y Phàm đi theo phía sau, nắm lấy tay. “Đúng là phụ nữ! Miệng luôn nói một đường lòng lại nghĩ một nẻo. Rõ ràng thích anh, còn cố tình mạnh miệng.”

“Khư, anh ngoài bề ngoài đẹp trai một chút, có tiền một chút, cẩn thận một chút, lãng mạn một chút, nói êm tai một chút, còn có cái gì đáng giá để phụ nữ yêu?”

“Những thứ đó còn chưa đủ để phụ nữ yêu ?!”

“Đủ sao?” Hình như đủ rồi.

“Anh đây thẳng thắn nói với em.” Anh sát vào bên tai của cô, thấp giọng thì thầm: “Chờ đêm tân hôn, em sẽ biết…”

Cô cắn răng, lại cắn răng!

Ai có thể cho cô biết, ba mẹ cô rốt cuộc coi trọng người này vì cái gì!?

9 thoughts on “Thoát không khỏi sự dịu dàng của anh (Chương 12)

  1. Pingback: Thoát không khỏi ôn nhu của anh(戒不掉你的温柔) | Rubyluu

    1. rubyluu Post author

      Sao thế? Từ khi đọc Đồng Lang Cộng Hôn bên nhà Zeus, mình thích Đồng Lang Cộng Hôn hơn Đồng Lang Cộng Chẩm. Mình cũng muốn edit lại Đồng Lang Cộng Chẩm nhưng do không thích Hàn Trạc Thần bằng An Dĩ Phong nên lười…

      1. Eileen

        mình cũng định edit lại đồng lang cộng chẩm, nhưng nghe tin sẽ xuất bản sớm nên lại thôi
        còn nản là vì tên truyện đc đổi cho nó thuần việt, tên mình nghe trên facebook nó chuối lắm, hi vọng đấy chỉ là dự kiến, nó mà xuất bản với cái tên đấy thì mình đập đầu vào chăn bông mất

        1. rubyluu Post author

          Hôm qua vào Facebook mình mới thấy tên. Nghe kỳ cục thiệt, truyện sắp xuất bản thì tụi mình đợi sách ra mua về đọc, khỏi làm vậy.Hehe( Máu lười nổi lên…)

      2. Eileen

        nghe cái tên ấy củ chuối nhỉ. nó mà xuất bản với tên đấy thật thì mình anti cái công ty đấy.
        còn sách thì chắc là mình mua ebook trên alezza. định đặt sách trên tiki mà lại thôi. nhưng vẫn thích mua cầm sách giấy!!! mâu thuẫn quá!!!

        1. rubyluu Post author

          Mình thì thích mua sách giấy hơn. Đôi khi mình cảm thấy cứ để từ Hán Việt nghe hoa mỹ hơn từ thuần việt, huống chi tụi mình đã quen với tên gốc rồi. Như “Trao lầm tình yêu cho anh” đổi thành ” Vĩnh viễn có bao xa” mình vẫn chấp nhận hơn “Mãi mãi là bao xa”.

  2. Pingback: Thoát không khỏi sự dịu dàng của anh | Tiểu Bạch Miêu

Comment cho Ruby nha!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s