Trọng sinh Lý Mạc Sầu (Chương 12)

Chương 12

Hàng xóm của chúng tôi là Toàn Chân Giáo biết sư phụ tôi đã mất, hiện giờ tôi kế nhiệm nên viết thư gửi đến. Một là thương tiếc sư phụ, hai là chúc mừng tôi tiếp nhận chức chưởng môn.

Nếu không đề cập tới sự cố chấp cứng nhắc của người phái Toàn Chân, đơn thuần mà nói bọn họ thật sự là những hàng xóm đạt tiêu chuẩn.

Danh tiếng tôi ở trên giang hồ ngày càng lớn nhưng tôi đã lập gia đình hơn nữa võ công khá cao dù có vài bọn đạo chích có chủ ý đánh ta thì không bị Dương Thiên đánh cũng bị tôi xử lý. Biết tôi xuất thân từ phái Cổ Mộ trên núi Chung Nam nên có không ít kẻ đến nơi này ngấm ngầm mưu tính.

Nghe nói có vài lần Toàn Chân thất tử không đợi cho Long Nhi ra tay đã tiện tay đánh những kẻ đó xuống núi. Cuối cùng thì bọn họ cũng còn nhớ rõ tình nghĩa giữa Trọng Dương chân nhân và tổ sư bà bà, chưa kể tình nghĩa hàng xóm những năm gần đây. Tuy rằng với võ công Long Nhi và lũ ong lợi hại mấy năm nay con bé nuôi dưỡng đủ để ứng phó những vấn đề này nhưng tôi vẫn rất biết ơn với Toàn Chân thất tử. Bánh ít đi, bánh quy lại, tôi cũng từng ở trong thành Gia Hưng đánh nhau với bọn cướp một lòng cứu một trong Toàn Chân thất tử.

Tuy bắc đẩu thất tinh trận của Toàn Chân thất tử lợi hại nhưng lúc đánh riêng lẻ lại rất yếu. Lúc tôi cứu bà ấy là thời khắc cực kỳ nguy hiểm. Giết xong bọn cướp, may mắn thay tôi là thầy thuốc, kịp thời chữa trị cuối cùng mới cứu được tính mạng của bà ấy.

Lại nói tiếp Toàn Chân thất tử biết sự tồn tại của Quá Nhi còn sớm hơn so với Quách Tĩnh. Tuy bọn họ là hạng người cố chấp cổ hủ nhưng đều là người trọng ơn trọng nghĩa. Nể tình mối quan hệ giữa Niệm Từ và tôi nên cũng không có thành kiến với Quá Nhi.

Thật ra do lui tới nên quan hệ giữa cổ mộ của chúng tôi và hàng xóm này càng ngày thắm thiết. Hằng năm mấy tháng tôi ở núi Chung Nam, tất sẽ có người của Toàn Chân thất tử đến thăm hỏi. Tôi cũng sẽ thuận tay giúp người của họ xem bệnh.

Điều này có thể được coi là tôi cố ý làm vì Long Nhi và Tôn bà bà ở trong cổ mộ. Dù Long Nhi luyện công trên giường hàn ngọc tôi vẫn không yên tâm lắm. Tôn bà bà lương thiện, nhiệt tình thích để ý những việc xung quanh còn Long Nhi không hiểu thế sự, hoàn toàn không có kinh nghiệm cư xử với người khác.

Tôi sợ có kẻ xấu tính kế hai người cũng sợ nếu bất hòa với Toàn Chân giáo sẽ đem đến cho họ những phiền toái không cần thiết. Phải biết rằng Toàn Chân giáo ngoại trừ Toàn Chân thất tử còn có tên Triệu Chí Kính nhân phẩm kém và tên trẻ tuổi Doãn Chí Bình tâm đạo không an toàn kia.

Cố ý qua lại tốt đẹp với Toàn Chân giáo coi như là đề phòng mưa rơi thôi. Huống hồ võ công mọi người Toàn Chân giáo dù không có năng lực cũng người đông thế mạnh, lỡ tương lai có cái chuyện gì, có “tiềm năng” này mượn đỡ cũng tốt .

Nói chung vì tôi luyện nên thân thể rất khoẻ mạnh hơn nữa mỗi ngày đều uống thuốc bổ nên này em bé cũng không hành tôi. Từ lúc đau bụng đến lúc sinh xong tổng cộng chưa đến nửa canh giờ làm cho bà mụ chúng tôi mời dưới chân núi đến ngạc nhiên một phen. Bà nói cho tới bây giờ bà chưa gặp qua người phụ nữ nào sinh con dễ dàng như vậy.

Trái lại tôi còn không biết mệt mỏi, ôm đứa trẻ đỏ hỏn da nhăn nheo như con khỉ nhỏ vào trong lòng ngắm nhìn một chút. Tiểu tử thối này không hành tôi nhiều sau này sẽ yêu thương nó nhiều một chút.

Dương thiên ngồi xuống bên người tôi, đưa tay vuốt ve gương mặt đứa nhỏ, hài lòng nói với tôi:” Tên con ta đã sớm nghĩ ra rồi. Gọi là Dương Dục được không? Dục*nghĩa là chiếu sáng ,‘Rực rỡ như ánh mặt trời ban ngày, chiếu sáng như mặt trăng ban đêm’**.”

Tôi vừa nghe tiếng, Dương Dụ***? Kia không phải là khoai tây sao?Tôi mỉm cười gật đầu.

Từ Dục có cùng ý nghĩa là chiếu sáng giống từ Quang Minh, xem ra Dương Thiên vẫn chưa quên được Minh Giáo a. Thôi kệ, trong lòng mỗi người đều có chuyện quan trọng mà,” Sau này chàng dạy võ công cho Dục Nhi đi”, tôi chủ động mở miệng nói. Về phần sau này tiểu tử thối này có nguyện ý kế thừa sự nghiệp của cha nó không vậy thì phải xem bản lĩnh của Dương Thiên.

Dương Thiên có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn tôi, bởi vì trước kia tuy tôi mặc kệ chuyện của chàng nhưng lại ngăn cản Quá Nhi học võ với chàng; ý là nghi ngời đối với Minh Giáo. Dù rằng không có ác cảm gì nhưng cũng không có cảm tình. Chỉ e là Dương Thiên nghĩ tuy tôi hỏi han chuyện của chàng không có nghĩa là cho người bên cạnh tham dự vào, huống chi là con của chúng tôi.

Thật ra tôi không nghĩ thế. Dương thiên là người đàn ông nói lớn tiếng(4), không chỉ có dũng mà còn có mưu lược. Tôi nghĩ chàng sẽ không dạy con thành người ngu dốt đâu. Hơn nữa hiện tại Dương Thiên đã về hưu dù là bất đắc dĩ nhưng trong lòng khó tránh khỏi không buồn bực. Cho chàng một người kế thừa để dạy dỗ để lòng chàng vui vẻ thì tốt hơn.

Đợi đến khi Dục Nhi lớn lên, Trung Nguyên này chỉ sợ đã không còn nguyên vẹn, không bằng đi tìm hiểu thế giới bên ngoài, có thể đến lực lượng Minh Giáo cũng là lựa chọn không tồi.

Huống hồ võ công Minh Giáo cực tốt, cảm giác cũng không kém là bao so với Cửu Âm Chân Kinh, hiện tại tôi vẫn không phải là đối thủ của Dương Thiên là minh chứng. Đương nhiên nói chung cũng phải tính thời gian luyện võ dù sao chàng cũng đã luyện võ lâu hơn tôi mười năm.

“Nàng thật sự nguyện ý?”, mắt Dương Thiên sáng ngời nhìn tôi,”Dù cho tương lai có khả năng sẽ nhiều phiền phức ?”

Lâu lắm rồi không thấy ánh mắt chàng sáng ngời tràn ngập hy vọng như thế, tôi không khỏi cười, gật đầu nói:” Không còn nhiều năm nữa Trung Nguyên này chỉ sợ một chốn cực lạc bồng lai cũng không còn. Người Mông Cổ còn tàn bạo hơn so với người Kim, một khi đã như vậy không bằng để con sớm học được bản lĩnh của chàng. Kế thừa niềm hy vọng của chàng trong tương lai cũng hay, phải có chuyện đáng giá để con phấn đấu theo đuổi mới tốt”

Dương Thiên nhếch miệng cười. Những lúc chàng ấy cười như luôn có tác phong không đứng đắn. “Mạc sầu, nàng là người hào kiệt chân chính trong đám người giang hồ mà ta từng thấy đó. So với Mạc Sầu đơn thuần mà ta gặp lần đầu tiên, nàng thật sự đã trưởng thành nhiều lắm. Nàng cũng biết, lúc ấy ta tiếp cận nàng không phải có lòng tốt gì.”

Tôi cũng cười,”Chàng như vậy cũng coi như là tốt rồi, ít nhất cũng không có ý gì xấu, cùng lắm chỉ là muốn xem một chút náo nhiệt mà thôi. Giúp ta sống sót, xem ta đối mặt với kẻ phản bội có phản ứng gì. Cho ta quyển độc kinh là xem ta đối phó như thế nào với người phản bội ta. Cũng không tính là đối xử xấu với ta, giờ nhắc chuyện xưa đó làm gì?”

Chàng ấy sửng sốt, gật đầu nói,”Ta vẫn không nói với nàng chuyện này. Sau này chúng ta bên nhau, ta lại sợ nàng không tha thứ ta, không dám thẳng thắn nói với nàng, thì ra nàng đã sớm biết. Mới vừa rồi ta thấy nàng một lòng tin ta, mới nhịn không được nói ra. Nàng không trách ta sao?”

Tôi lắc đầu, nếu là Mạc Sầu thật sự chỉ sợ là nhờ chàng mà thành một nữ ma đầu rồi, còn chàng ấy chỉ ngồi bên cạnh xem việc không liên quan mình diễn ra. Thế nhưng đối với người có chủ kiến thì khả năng bị chàng gây ảnh hưởng rất nhỏ, chuyện chàng làm cũng chính là trợ giúp mà thôi.

Lúc ấy chàng vẫn đi theo sau Mạc Sầu, lúc ở nhà trọ dốt nát nếu không có chàng trợ giúp, có thể tôi sẽ không thể tỉnh lại. Lúc đó đối với vị thuốc dông y trong miệng tôi cảm thấy rất khó hiểu, xem thái độ của bà chủ trọ không đuổi tôi ra ngoài đã là hiếm thấy, càng không sẽ mời thầy thuốc xem bệnh cho tôi. Sau thấy chàng thần không thần quỷ ra quỷ tôi mới bắt đầu hiểu được là sao. Tương tự chuyện ở Lục gia vì sao cái gì chàng cũng biết? Chỉ là chàng một mực thờ ơ nhìn.

Đối chàng mà nói, có lẽ đó là hành động lúc nhất thời nhàm chán. Nhưng đối với tôi là cứu thân xác Mạc Sầu cũng chính là mạng của tôi.

Tuy tôi biết không ai vô duyên cớ đối xử tốt với người khác, nhưng khi đó tôi vẫn biết ơn hành động trợ của chàng, bây giờ lại càng không trách chàng.

Tôi nghĩ ở trong nguyên tác không phải không có chàng xuất hiện bên cạnh Mạc Sầu, mà là chàng không có hứng thú với Mạc Sầu. Còn tôi nói chung là thay đổi quá lớn so với Mạc Sầu ngây thơ mới thật sự khiến chàng chú ý..

“Thật ra lúc đầu ta rất tò mò, không biết ai có thể dạy dỗ nàng thành người như thế. Chỉ khi chính mắt thấy sư phụ và sư muội của nàng ta mới phát hiện nàng cùng họ hoàn toàn khác nhau. Cách nhìn nhận và ánh mắt của nàng cứ như là người mà trời sinh đã có nhiều kinh nghiệm, chẳng lẽ nàng là yêu quái sao?”, Dương Thiên thì thầm, để cằm lên trán tôi rồi cắn một cái.

Tôi nhịn không được cười tuy rằng chàng chỉ là lời nói đùa, nhưng đáp án cũng gần đúng. Mượn xác để hồn về(5), không phải là yêu quái sao?

————————

Dục*: 煜 (Chiếu sáng )

**: 日以煜乎昼, 月以煜乎夜 –Nhật dĩ dục hồ trú, nguyệt dĩ dục hồ dạ.

Dụ***: 芋 (khoai tây). Từ «Dục» và từ «Dụ» có phiên âm đều đọc là 

(4): 铮铮男儿 người có giọng rổn rảng (nói chuyện lớn)

(5): Tá Thi Hoàn Hồn


2 thoughts on “Trọng sinh Lý Mạc Sầu (Chương 12)

  1. Pingback: Trọng Sinh Lý Mạc Sầu (神雕侠侣之李莫愁) | Rubyluu

Comment cho Ruby nha!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s