(Thượng thần) Phiên ngoại nhỏ: Tết Trung Thu

Thời gian rất lâu về sau, đến tận khi hai người đã thành thân và sinh con.

Ngày nọ, Thái Thường kích động cầm lấy ngũ cốc về nhà, Hào Hành đang vội vàng đặt biệt danh cho hai đứa con trai, thấy một mình nàng cầm cái túi rất lớn, bèn đặt bút xuống qua giúp đỡ.

Hào Hành: (nghi ngờ) Chẳng lẽ nàng lại muốn đi nhà bếp cố tình hại người à?

Thái Thường: (lườm hắn một cái) Chàng không biết sắp đến Trung thu? Cả nhà Tiểu Khuynh Uyển tối hôm qua không phải mới đưa bánh trung thu cho chúng ta sao, ta muốn làm ít bánh tặng lại bọn họ!

Hào Hành: (= =) Nếu đau lòng vì đứa cháu gái của ta thật, thì có thể đừng đi độc chết cả nhà bọn họ được không?

Thái Thường: ( phẫn hận) Củ sen to! Nếu chàng lại vạch trần vết sẹo của ta, ta liền ôm hai con trai chàng đâm đầu xuống hồ!

Hào Hành: (nịnh nọt ôm lấy nàng) Ai chà, được, vậy thì làm bánh Trung thu! Ta ủng hộ!

(Vì vậy hai đứa con củ sen bé nằm sấp ở trong điện bắt đầu lăn lộn than trời trách đất: Hu hu… Mẫu thân giết người rồi! Mẫu thân đầu độc a!)

Hào Hành nghe tiếng bước vào, thấy trong điện một luồng khói mù mịt, đưa tay không thấy năm ngón, mùi khói nồng nặc không ngừng từ nhà bếp tuôn ra.

Một tay Hào Hành bế lên một đứa con trai che chở trong lòng, xông vào nhà bếp đem Thái Thường hấp hối kéo ra ngoài.

Thái Thường: (yếu ớt) Thượng…thượng thần… Khụ khụ… đồng ý với ta… Gọi con trai là… Tiểu Nguyệt, Tiểu Bính… Dùng tên này tưởng nhớ mẫu thân không tranh giành giận hờn của chúng… Khụ khụ…

Hào Hành: …

Thái Thường: (lén nhìn một cái) Ừ…vậy ta…ta yên tâm ra đi…

Hào Hành: (âm trầm) Thái Thường! Bản điện đếm tới ba, nàng không đứng lên, bản điện ta liền mang theo con trai đi đâm đầu xuống hồ.

Thái Thường: ( lập tức bò dậy )…

( Bính : 饼 nghĩa là bánh, nếu ghép tên hai anh em thành Nguyệt Bính   lại có nghĩa là bánh trung thu)

***

Khuynh Uyển ôm hai đứa em, đút mỗi đứa một miếng bánh Trung thu.

Tiểu Nguyệt Nguyệt: ( một mực a ô) Chị Khuynh Uyển, sau này em với đứa em trai ngốc của em có thể ở đây ăn uống không?

Khuynh Uyển: (cười hiền lành một tiếng) Có thể chứ…

Tử Loan: (Nhíu mày ) Khụ khụ!

Khuynh Uyển: À…( tiếp tục mỉm cười ) nhưng vẫn nên hỏi anh rể các em có nguyện ý hay không.

Tiểu Nguyệt Nguyệt: (bất mãn) vì sao mỗi lần nói chuyện với chị, cậu vẫn lạnh lùng không vui đùa quá lố?

Tử Loan: (tiếp tục nhíu mày) vì sao em gọi nàng là chị mà gọi ta là cậu! ?

Tiểu Nguyệt Nguyệt: bởi vì cậu già hơn.

Tiểu Bính Bính: (nói lời công bằng) Xin chú ý từ ngữ của anh! Nói vậy sẽ làm tổn thương cậu! Còn nữa, em không có ngốc! Em là con trai mẹ yêu nhất, mẹ nói em đáng yêu giống mẹ lúc còn trẻ!

Tiểu Nguyệt Nguyệt: ( bĩu môi) Giống béo ngốc! Giống cha mới đẹp trai! Anh đã nói với cha như thế!

Tiểu Bính Bính: Hớ, giống cái rắm!

Một mình Thái Thường ngồi xổm trong phòng bếp lau nước mắt, xíu nữa hủy hoại cả nồi và bếp trong phút chốc, vì sao Thực thần cũng không ưu ái nàng một chút? Dù để nàng làm thành một lần thôi cũng được. Khiến cho hai đứa con trai suốt ngày không thích về nhà tìm nàng, ngược lại luôn thích đến nhà các thần tiên khác trong Thiên cung ăn cơm. Có phải cho rằng một người mẹ như nàng rất không có cảm giác thành tựu hay không?

Hào Hành đứng trước cửa, thở dài một tiếng, dùng tiên pháp làm cho phòng bếp trở về như cũ, lôi nàng đi ra, sau đó khóa cửa, dán giấy niêm phong.

Thái Thường: (u ám nhìn) Thượng thần… Thật sự một cơ hội cũng không cho ta sao…

Hào Hành: Không cho.

Thái Thường: (nghe lời)  Vậy… bây giờ chúng ta phải làm gì?

Hào Hành: (đói bụng) đi ăn cơm, thuận đường tìm con trai.

Thái Thường: (ngước đôi mắt đẫm lệ lên ) Thượng thần, có phải ta vẫn luôn rất vô dụng hay không?

Hào Hành: (mềm lòng) Cũng được…

Thái Thường: (nước mắt ròng ròng) Ta cảm thấy ta thật sự rất cố gắng… Ta còn gầy đi…

Hào Hành: ( xoa xoa gương mặt của nàng ) Ngoan, có nghề đòi hỏi phải nghiên cứu. Nàng chỉ là không thích hợp mà thôi.

Thái Thường: (Tìm thấy hy vọng) Hả? Vậy ta thích hợp chuyện gì?

Hào Hành: Ừ… thích hợp…

Ngu ngơ, mắt trong veo như nước, thịt hồng hào, trắng non mềm … Thích hợp quyến rũ ta quá!

Hào Hành: (tay bắt đầu hạnh kiểm xấu) Thái Thường…

Thái Thường: Dạ?

Hào Hành: Ừm… Ta cảm thấy nàng gây chuyện rất tốt… Như vậy người trong nhà đều đào tẩu… Sau đó…

Thái Thường: (u mê) Dạ?

Hào Hành: (nhếch môi) Ta đã có người cho ăn.

Thái Thường: … Thượng thần, vì sao đã nhiều năm trôi qua, chàng vẫn hạ lưu như vậy?

5 thoughts on “(Thượng thần) Phiên ngoại nhỏ: Tết Trung Thu

  1. Pingback: Thượng Thần, ngài hạ lưu!(上神,您下流!) « Rubyluu

Comment cho Ruby nha!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s